Hai câu chuyện về đức hy sinh

Hai câu chuyện về đức hy sinh

Trung úy Butch O’Hare
Trung úy Butch O’Hare

 

Qua lần tham quan khu tưởng niệm Butch O’Hare tại Chicago vừa qua, chúng tôi bị cuốn hút vào những câu chuyện đầy thương cảm về cái tên O’Hare nên khi có dịp trò chuyện với người con rể Brent Williams, chúng tôi lại được nghe kể thêm một số tình tiết liên quan về những câu chuyện này. Nhân đây, xin chia sẻ cùng độc giả.

 

BÀI TRẦN VĂN CHÂU – CEO KELLY-MOORE VIETNAM

 

Câu chuyện về người phi công

 

Trong Đệ nhị Thế chiến, Butch O’Hare là viên sĩ quan phi công trực thuộc hàng không mẫu hạm Lexington hoạt động trong vùng Nam Thái Bình Dương. Một hôm, toàn thể phi đoàn của Butch được giao thi hành một phi vụ đặc biệt. Sau khi cất cánh, phát hiện bình xăng không được bơm đầy, thế là Butch miễn cưỡng xin lệnh quay trở lại hàng không mẫu hạm. Trên đường về, Butch thấy một cảnh tượng hãi hùng, đó là một đoàn oanh tạc cơ của Nhật đang tiến gần đến hàng không mẫu hạm Lexington.

 

Trong thoáng chốc suy nghĩ, nếu có gọi thì phi đoàn khu trục không thể về kịp để giải cứu và cũng không đủ thời gian để báo với hải đội những nguy cơ sắp xảy ra. Do đó, Butch đã tự quyết định lao thẳng vào đội hình oanh tạc cơ của Nhật. Với 4 nòng súng 50 ly gắn trên cánh, Butch đã hạ liên tục từ chiếc này đến chiếc kia. Khi hết đạn, anh vẫn liều lĩnh đâm thẳng vào phi cơ Nhật, cắt đuôi hay cắt cánh. Cuối cùng anh đã hạ được 5 chiếc nên đoàn oanh tạc cơ Nhật bối rối và chuyển hướng không bay đến tàu Lexington nữa. Được biết khi còn nhỏ bố của Butch đã huấn luyện cho anh trở thành tay xạ thủ cừ khôi. Butch lê lết chiếc máy bay tả tơi của mình về lại hàng không mẫu hạm và báo cáo mọi sự việc cùng với những hình ảnh được ghi nhận từ chiếc máy quay phim gắn trên phi cơ. Tình hình chiến sự ngày càng leo thang và câu chuyện của Butch đã được tường trình về tòa Bạch Ốc. Tổng thống Franklin Roosevelt quyết định, đất nước Hoa Kỳ cần có một người hùng còn sống. Do đó, vào ngày 20.2.1942, Butch O’Hare đã được gắn lon thăng chức trung úy và là phi công đầu tiên trong quân chủng được trao tặng Huân chương Danh dự của Quốc hội Liên bang Hoa Kỳ. Một năm sau, Butch đã hy sinh trong một trận không chiến. Một thánh lễ long trọng đã được cử hành cho Butch O’Hare tại thánh đường của nhà thờ St. Louis vào ngày 20.12.1943.

 

Câu chuyện về người luật sư


Vào những năm 1925-1930, thành phố Chicago có ông trùm mafia Al Capone chiếm lĩnh mọi đường phố. Nơi đầy rẫy các tệ nạn xã hội với các quán rượu lậu, động mãi dâm và các vụ giết người của các băng đảng. Edgar Joseph (EJ) là luật sư và người gốc ở Saint Louis đến Chicago lập nghiệp nên cần người chống lưng. Thế là EJ đã sát cánh và giúp Al Capone trong việc lợi dụng các kẽ hở của luật pháp. Do vậy, Al Capone đã trả công cho EJ rất hậu hĩnh và từ đó, gia đình EJ sống trong nhung lụa. Lâu đài của EJ lớn đến độ chiếm nguyên cả một đại lộ của thành phố. Tuy nhiên trong thâm tâm vẫn có cái gì đó không ổn, day dứt mỗi lần EJ nhìn cậu con trai ngày càng lớn. EJ đã cố gắng dạy con sống lành mạnh, làm người tốt, biết trái phải và xem thường sự xa hoa, hào nhoáng của vật chất. EJ thầm nghĩ, “trong cuộc sống hiện tại mình có thể cho con trai mình mọi thứ trên đời duy chỉ có hai điều là không thể đáp ứng được - đó là lương tâm và danh dự”.

 

Qua nhiều đêm thao thức và trằn trọc, EJ đã quyết định lấy lại hai điều đó cho con trai của ông. Phải làm lại và thay đổi hoàn toàn những công việc lầm lỡ trước kia. Phải báo với chính quyền về những tội ác mà Al Capone gây ra để cố gắng rửa sạch những vết nhơ ngõ hầu lấy lại danh dự cho cậu con trai sau này. Thế là EJ đã ra tòa và làm nhân chứng chống lại ông trùm Al Capone và Al Capone đã vào tù. Sau khi Al Capone ra khỏi tù thì cũng là ngày tàn của EJ trong cơn mưa đạn trên một con đường lẻ loi tại thành phố Chicago. EJ đã tiên đoán là sớm muộn gì ngày đó sẽ đến nên EJ đã sống trong bình thản và chờ đợi. Sự ra đi của EJ là món quà vô giá mà EJ đã để lại cho cậu con trai.


Hai câu chuyện trên có một sự liên quan mật thiết với nhau, bởi ngày EJ mất cũng là ngày Butch O’Hare đang thực tập chuyến bay huấn luyện tại Trạm Không quân Hải quân Pensacola ở Florida Panhandle. Bầu trời lúc anh đang bay là một màu xanh rực rỡ, điểm xuyết bởi một vài đám mây trắng. Khi Butch hạ cánh là lúc hoàng hôn đang buông xuống và cũng là lúc anh hay tin về cái chết của cha mình.


Sau chiến tranh, vào ngày 19.4.1947, đại tá Robert R. McCormick đề nghị rằng sân bay mới được xây dựng của Chicago phải được đặt tên cho Butch O’Hare. Một tuần sau, vai trò của EJ trong việc triệt hạ Al Capone đã được tiết lộ trên tạp chí Collier số ra ngày 26.4.1947. Đặc vụ IRS Wilson trích dẫn rằng: “Ở bên trong các băng đảng, tôi biết một người đàn ông có tên: Edgar Joseph O’Hare”.


Vào ngày 17.9.1949, phi trường Chicago chính thức mang tên O’ Hare. Nếu một lần có dịp đến O’Hare, độc giả có thể đến với khu tưởng niệm nằm giữa Terminal 1 & Terminal 2 để nhìn tận mắt Huân chương Danh dự đã gắn lên ngực của Butch O’Hare.